“Big Four”, bộ tứ bao gồm Arsenal, Chelsea, Man United và
Liverpool đã thống trị Premier League trong các thập kỷ trước, là một
hiện tượng khá hiếm hoi trong lịch sử bóng đá châu Âu. Hiếm là thế,
nhưng người ta vẫn có quyền tự hỏi liệu có phải một Big Four mới đang
hình thành?
1. Bộ tứ này đã chia nhau các vị trí trong Top 4 của
Premier League liên tục 4 mùa giải, từ 2004/05 đến 2008/09. Suốt cả lịch
sử bóng đá châu Âu, chỉ có 3 bộ tứ khác từng làm được ngang bằng hoặc
hơn Big Four của nước Anh. Đầu tiên là Besiktas, Fenerbahce, Galatasaray
và Trabzonspor của Thổ Nhĩ Kỳ. Họ đã đứng
đầu giải trong 4 mùa liên
tiếp từ 1994 đến 1997. Scotland cũng từng chứng kiến một chu kỳ thống
trị 4 năm từ 1983 đến 1986 của Rangers, Celtic, Aberdeen và Dundee.
Cuối cùng, là kỷ lục châu Âu thuộc về bộ tứ Belenenses, Benfica, Porto
và Sporting Lisbon. Họ đã chia nhau các vị trí dẫn đầu giải Bồ Đào Nha
trong vòng 9 mùa giải liên tiếp.
Nhưng các giải Scotland, Thổ Nhĩ Kỳ và Bồ Đào Nha không ở cùng đẳng cấp
với bóng đá Anh. Ở đó, khoảng cách giàu nghèo là không thể san bằng, và
có thể nhận thấy việc một vài cái tên kể trên cho đến tận giờ vẫn đang
thống trị bóng đá quốc nội. Các giải đấu ấy không thể sản sinh ra những
“kẻ nổi loạn” kiểu Tottenham, Man City, Blackburn hay Everton.
Để hiểu được độ “quý hiếm” của Big Four, phải nhìn vào các giải hàng
đầu. Chưa từng có một cuộc thống trị tương tự ở các giải VĐQG Đức,
Italia, Pháp, Tây Ban Nha hay Hà Lan. Ví dụ gần nhất chỉ là bộ tứ gồm
Bilbao, Barca, Real Madrid và Sevilla, những đội đã chia nhau 4 vị trí
dẫn đầu trong 3 mùa giải liên tục, từ 1954/55 đến 1956/57.
2.Hiếm là thế, nhưng người ta vẫn có quyền tự hỏi liệu có phải một Big Four mới đang hình thành?
Hai đội bóng thành Manchester, Chelsea và Arsenal đang có đầy đủ điều
kiện để trở thành một Big Four mới của bóng đá Anh (và của cả lịch sử
bóng đá châu Âu). Không còn một CLB nào đủ triển vọng để thách thức họ.
Tottenham, đội xếp thứ 4 mùa giải trước, vẫn luôn nhận được kỳ vọng chen
chân vào đội ngũ các ông lớn từ vài năm nay. Nhưng Spurs và các ông chủ
của họ đang cho người ta cảm giác về một sự suy kiệt: tổng tiền mua trừ
bán của Tottenham trên TTCN mùa Hè là… 500.000 bảng, coi như không có
nếu nhìn sang các đại gia khác tại Premier League. Mùa trước, họ thu lãi
tới 26 triệu bảng từ TTCN. Sau gần 10 năm đầu tư không tiếc tay, tỷ phú
Joe Lewis đã chùn lại.
Andre Villas-Boas đã để kịp lấy niềm tin của sân White Hart Lane bằng
chiến thắng trước M.U. Nhưng quân của ông mỏng, và chưa có được sự ổn
định cần thiết. Có thể câu trả lời sẽ có ngay ở vòng sau, khi Spurs đối
đầu với Chelsea.
Everton thì đã không còn là kẻ thách thức từ lâu. Newcastle đang đi xuống. Còn Liverpool, gần như không còn gì để nói về họ nữa.
3.Nếu một Big Four mới hình thành ngay trong mùa giải này, đó là một tin vui hay tin buồn với bóng đá Anh?
Big Four trước đã khiến uy danh của Premier League vang dội khắp châu Âu
và cả trên tầm thế giới. Nhưng sự thống trị của nó cũng khiến khoảng
cách giàu nghèo tăng cao, như một tất yếu của mọi cuộc thống trị, những
kẻ chiếu dưới chi tiêu bán mạng hòng chen chân vào Top 4, để rồi suy
kiệt, giải đấu nợ nần.
Tốt nhất là một Big Four như thế không nên hình thành lần thứ 2. Sự hiếm
hoi của những Big Four trong lịch sử bóng đá cũng gợi ý rằng những cuộc
“đè đầu cưỡi cổ” như thế không có lợi cho sự phát triển.
Còn quá sớm để nhận định về kết cục của Premier League. Nhưng đã đủ dấu
hiệu để cầu nguyện một chu kỳ thống trị khác không mở ra…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)









0 nhận xét:
Đăng nhận xét